CFpxYhOUgAApeVF

ChanBaek- Con dấu chap 24


Chap 24:

“ Mùa xuân năm ấy, lời cuối cùng em ấy nói với tôi chính là: tôi hận anh. Đến thời khắc này, tôi- Phác Xán Liệt bao lâu nay hành sự độc ác, tàn nhẫn đều không mềm lòng hiện tại lại cảm thấy bối rối, thành thực thì chính là hối hận.”

“ Lộc Hàm, hôm nay Xán Liệt đến nhà tặng rất nhiều quà cho chúng ta. Haha. Dạo gần đây, rất mệt  mỏi à? Tại sao không thường xuyên về.”

Lộc Hàm xoay người nhìn sang người trên giường, cậu hướng mắt ra bên ngoài khẽ nói:

“ Đợt này con hơi mệt một chút, Bởi vì có lẽ phải đi tìm một công việc mới, thu xếp mọi việc sẽ sớm về với mẹ.”

Lúc sau cúp máy, Lộc Hàm đi đến trước giường ngồi xuống bên cạnh Ngô Thế Huân, cậu nhẹ nhàng đưa bàn tay đặt lên cánh tay phải của hắn. Nếu như cứ ở đây thì tốt rồi, nhưng Ngô Thế Huân là trẻ cô nhi, còn cậu có ba mẹ, trước khi đi đã từng suy nghĩ thật kĩ lưỡng. Rốt cuộc chỉ nghĩ ra được nếu như có thể ở riêng với hắn dù một hai ngày cậu cũng sẽ mãn nguyện. Phác Xán Liệt sẽ không nỡ nhẫn tâm lập tức ra tay với ba mẹ cậu.

“ Anh đi đến đây cùng em là vì Biện Bạch Hiền hay vì em?”

Lúc nghe được câu hỏi này Ngô Thế Huân đã im lặng, thì ra khó nói như vậy. Lộc Hàm ngồi xuống sàn dựa người vào giường, bộ dạng có vẻ rất đơn độc. Tình cảm giữa Ngô Thế Huân và Biện Bạch Hiền cả đời cậu cũng không thể chen vào được. Mấy ngày nay như vậy là vui vẻ rồi. Cậu nặng nề đứng lên, khi đi đến cửa vẫn không quên quay lại nhìn hắn một lần.

Biện Bạch Hiền nằm trên giường, khoảnh vừa rồi còn cố gắng gào thét, kích động đến mức gần phát điên nhưng hiện tại chỉ im lặng, hai mắt vô hồn trống rỗng, cả cơ thể không còn cảm nhận được gì. Kim Chung Nhân đi vào phòng thấy được tình trạng của cậu đã ổn định, hắn cúi người cởi dây trói đang cố định hai tay vào song giường cho cậu. Bạch Hiền giống như con búp bê không thể cử động mặc cho hắn muốn làm gì thì làm. Kim Chung Nhân đi đến phía cửa kéo chiếc rèm lớn, mặt trời rọi thẳng vào trong phòng, ánh sáng chiếu lên người đang nằm bất động trên giường.

“ Lộc Hàm trở về rồi.”

Thận trọng nói, hắn hiểu được hiện tại cậu ấy đang đau đớn thế nào, nhưng rốt cuộc ngoài im lặng ra thì không thể làm được gì khác. BIện Bạch Hiền hướng mắt về phía Kim Chung Nhân, giống như hiểu được điều gì hắn thấp giọng nói:

“ Phác Xán Liệt cùng Lộc Hàm đi giải quyết chuyện kia. Họ Ngô đang đứng ở phía dưới có lẽ là chờ bọn họ.”

KHi Kim Chung Nhân ra khỏi phòng, Biện Bạch Hiền mới bước chân xuống giường, hai bàn chân thường ngày trắng nõn hiện tại đã thâm tím vì bị đánh đập. Cậu xỏ dép lê từng bước đi đến phía cửa sổ. Không sai, Ngô Thế HUân đang đứng ở phía cổng, hắn ta kiên nhẫn đứng ở đó, bộ dạng thực sự đang rất khẩn trương lo lắng.

Một lúc sau chiếc xe của Phác Xán Liệt tiến vào cổng, Biện Bạch Hiền thấy vậy chạy thật nhanh xuống phía dưới. Cùng lúc đó, Phác Xán Liệt và Lộc Hàm cũng xuống xe, khi bước xuống Ngô Thế Huân đã hung hăng tiến lại đứng đối diện với hắn, Biện Bạch HIền bộ dạng còn chưa hết nhếch nhác cũng chạy đến kéo lấy tay Ngô Thế Huân.

“ Lộc Hàm, đi theo anh.”

Hắn dùng ngữ khí ra lệnh hướng Lộc Hàm nói. Cậu ta đứng nép sau Phác Xán Liệt khẽ ngẩng đầu nhìn lên. Phác Xán Liệt lại đăm đăm nhìn vào bàn tay đã tím bầm đang cố dùng lực nắm lấy tay áo Ngô Thế HUân. Cậu ấy không có khả năng nói, nhưng biểu tình đau đớn khổ sở khiến người khác nhìn vào vô cùng thương tâm. Có điều, Biện Bạch HIền không thèm liếc qua Phác Xán Liệt một cái, thời khắc này hắn đã nghĩ nếu như Bạch hiền chỉ cần nhìn qua dùng ánh mắt khẩn thiết nhìn hắn, hắn sẽ tự giác đẩy Lộc Hàm về phía đó cho Ngô Thế Huân.

Phác Xán LIệt đưa hai tay ghì chặt hai vai Lộc Hàm kéo lên phía trên. Cậu ta đối diện với Ngô Thế Huân, đôi mắt nhìn chằm chằm vào hai người phía trước, sau đó lại rũ xuống buồn bã. Phía sau Phác Xán Liệt thấy Lộc Hàm không có can đảm để nói vì thế hắn đã thay cậu trả lời:

“ Ngô Thế Huân, Lộc Hàm sẽ không đi với cậu đâu.”

Vừa định kéo Lộc Hàm đi, thì cậu ta lại khựng lại. Lộc Hàm vội quay sang nhìn Thế Huân run giọng nói:

“ Nếu như hiện tại cảm thấy thương hại tôi thì không cần đâu.”

Tình cảnh bây giờ cậu thực sự thê thảm nhưng không cần ở cạnh Ngô Thế Huân nữa. Trong đầu người này căn bản chỉ có Biện Bạch Hiền thôi.

Ngô Thế Huân có chút tức giận dùng sức giật mạnh cánh tay ra khỏi lực bàn tay của Biện Bạch Hiền, Biện Bạch HIền ở phía sau lại bất chấp vươn tay ra nắm chặt lấy cánh tay hắn. Hắn quay sang hung dữ nhìn cậu, lúc này Bạch Hiền cũng buông lỏng bàn tay, Ngô Thế Huân dùng tất cả sức lực đẩy mạnh cậu ta xuống dưới. Bạch Hiền ngã nhào xuống, hai môi run run ngẩng đầu nhìn hắn.

“ Biện Bạch Hiền, tại sao anh lại đến nông nỗi này.”

Đôi mắt bất lực, căm ghét, Ngô Thế Huân kìm nén không được mà buông lời nhục nhã cậu. Phác Xán Liệt ở phía đó đứng lặng người nhìn bộ dạng yếu đuối của Biện Bạch Hiền.

“ Tại sao không nói? Anh chuốc giận lên người Lộc Hàm, anh đáng ghê tởm còn chưa đủ sao?”

BIện Bạch Hiền im lặng, hai mắt rũ xuống thống khổ.

“ Anh bị câm rồi à? Nhục nhã đến không thể nói được câu nào?”

Phác Xán Liệt tiến lại một bước:

“ Cậu ấy…”

Vừa nói đến đây Biện Bạch Hiền lên ngẩng đầu trừng mắt nhìn hắn ra hiệu không được nói tiếp. Ngô Thế Huân đi đến kéo mạnh tay Lộc Hàm lên. Phác Xán Liệt vừa định đi tới kéo Lộc Hàm lại thì Biện Bạch Hiền đã bò lê trên mặt đất đưa tay ôm chặt chân hắn. Lực của cậu ta rất nhỏ nhưng khiến hắn đứng sững tại chỗ, cúi đầu xuống thấy ánh mắt đang van cầu của Biện Bạch  Hiền, Phác Xán Liệt đứng lên dùng tay kéo mạnh Biện Bạch Hiền dậy:

“ NGô Thế Huân.”

Hắn dùng ngữ khí cao ngạo nói.

“ Cậu đem Lộc Hàm đi cũng được thôi. Vậy để Biện Bạch hiền lại cho tôi. Cậu… nói với Bạch Hiền vài lời đi.”

Ngô Thế Huân lực bàn tay vốn rất yếu nhưng thời khắc này lại nắm chặt lấy bàn tay của Lộc Hàm không buông.

“ Bạch HIền, chính là anh nói không cần tôi bảo vệ. Vậy… hãy ở cạnh Phác Xán Liệt đi. Hãy để tôi có thể đem Lộc Hàm đi. Đừng cố gắng đi đâu, chính anh cũng muốn ở cạnh hắn kia mà, hãy giúp chúng tôi có thể sống yên ổn đi.”

Biện Bạch HIền vẫn nhất mực im lặng. Hắn lại nói tiếp, bàn tay được ôm chặt lấy bàn tay của Lộc Hàm đã run lên.

“ Tôi… hiểu rồi. Chỉ có thể dứt hẳn mọi  thứ với anh, tôi mới toàn tâm toàn ý với cậu ấy được. vì thế, hiện tại tôi đang làm như vậy. Có thể nghe lời PHác Xán Liệt một chút được không?”

“ Dù anh không muốn trả lời, nhưng tôi thật sự cầu anh đấy.”

Ánh mắt Biện Bạch Hiền ngày ấy rất ám ảnh, sau này nghĩ lại, Ngô Thế Huân thường hỏi tại sao chính mình lại không nghĩ đến cảm giác của cậu ấy một chút. Quay đầu bỏ đi, Biện Bạch Hiền vẫn không một tiếng than vãn đằng sau, chỉ đứng đờ đẫn lấy lực bàn tay của Phác Xán Liệt để giữ cân bằng.

Khoảnh khắc này, đối với cuộc đời cả bốn con người họ rất trọng đại. Ngô Thế Huân quyết định chấm dứt cái thứ tình cảm bao bọc đối với biện bạch hiền, Lộc Hàm được ở bên cạnh hắn. Phác Xán Liệt lần đầu tiên cam chịu nhìn NGô Thế Huân kéo người hắn yêu đến si tâm khuất khỏi, còn Biện Bạch Hiền mất một người tri kỉ từ nhỏ đến lớn đã cùng mình chung sống.

Phác Xán Liệt quay sang nhìn ánh mắt thất thần của Biện Bạch Hiền, hắn cúi đầu nhìn xuống bàn chân đầy vết đánh đập của tối hôm qua, cậu ấy vẫn cố đứng vững ở đây nhìn cho đến khi Ngô Thế Huân đi hẳn thật lâu.

“ Nếu như em rời đi, tôi sẽ tìm bọn họ.”

Bởi vì lo sợ cậu ấy hận mình, chán ghét mình. Hắn biết Biện Bạch Hiền không thể nói chuyện nên cũng không chờ đợi cậu ấy trả lời. Tay đưa qua vai ôm lấy Biện Bạch HIền kéo vào bên trong.

Vừa rồi có cảm giác Biện Bạch HIền chính là con vật nhỏ đứng giữa sa mạc không chút hy vọng vào cuộc sống, không có ai đỡ lấy cậu. Nếu như hắn cũng muốn kéo lấy Lộc Hàm thì cậu ấy phải làm như thế nào?

“ Em giao cho tôi đoạn băng kia đi.”

Đêm hôm qua, Phác Xán Liệt hung dữ gào thét, Biện Bạch Hiền ở phía kia chỉ cười đến thỏa mãn.

“ Thế nào? Anh không ngờ phải không? Mọi người sẽ biết người anh yêu chính là thứ bị đàn ông chơi đến chán rồi. Thật đáng thương, bộ dạng sau này của anh như thế nào đây?”

Khi ấy thuyết phục được Trịnh Nguyên giao cuốn băng duy nhất hắn còn giữ của Lộc Hàm, Biện Bạch HIền đã luôn nghĩ xem bộ dạng của Phác Xán Liệt thế nào sau khi đoạn phim đó được công bố. Khiến hắn điên cuồng như thế này cậu vô cùng hả hê.

“ Biện Bạch Hiền, đến bây giờ em vẫn không sợ chết sao?”

Hắn cùng đám người của mình rất đáng sợ, nhưng cậu vẫn can đảm nói lớn.

“ Tôi đã định chết vào lúc anh đẩy tôi vào cái hợp đồng đó rồi. Nhưng lúc đó nghĩ không cam tâm, tôi muốn khiến anh phải nhớ rõ đã làm đau khổ Biện Bạch HIền này. Cho dù là Lộc Hàm hay anh, hướng vào ai anh cũng đều tổn thương cả. Vì vậy anh giết tôi cũng không sao, tôi đã nhờ người đăng đoạn phim ấy lên rồi. Người ấy sẽ đúng giờ đăng lên, cho dù tôi chết hay sống.”

“ Em yêu tôi nhiều thật đấy.”

Phác Xán Liệt dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn cậu. Bạch Hiền có chút run, bị đánh đến tê dại nhưng vẫn cố gắng lui lại tránh ánh mắt hắn.

“ Tôi không yêu anh.”

Cậu đột nhiên ngẩng đầu kiên quyết nói. Kim Chung Nhân đi vào đưa đến đưa cho hắn một chiếc bình nhỏ.

“ Đây là thuốc mới được đặc chế, chính là có thể khiến em trở thành kẻ câm. Tôi cũng không biết nó có tác dụng không? Bởi vì em là người thử lần đầu tiên. Bạch HIền, tôi biết em rất thích hát. Có thể đưa ra cuốn băng được không?”

“ Không.”

Cậu cứng rắn nói. Bản thân lúc ấy chỉ muốn ương ngạch với Phác Xán Liệt, cậu không muốn thất bại nữa, không muốn vì bất cứ cái gì mà khiến hắn có thể cười nhạo nữa.

“ Em yêu tôi đến vậy à?”

Phác Xán Liệt đặt chiếc bình xuống.

“ Tôi có cách khác đấy? Em hãy thành thật nói rất yêu tôi một lần nữa đi.”

Đột nhiên cũng chỉ muốn cậu ấy khuất phục trước mình.

Ban đầu là muốn đem loại thuốc kia ra dọa cậu đem đoạn phim ra, cuối cùng lại thành ép cậu thừa nhận yêu mình. Cho dù là như vậy nhưng lúc ấy hắn cũng không biết mình đang rất vô lý. Phác Xán Liệt theo thói quen đưa tay bóp mạnh cằm cậu kéo lên.

“ Em nói đi. Bởi vì yêu tôi mới như vậy. Em nói chỉ cần tôi chấp nhận em, em sẽ ngoan ngoãn, an phận một chút.”

Biện Bạch Hiền nhếch miệng cười,

“ Anh quá hàm hồ rồi. Tôi hận anh.”

Cậu ấy nói rõ ràng từng từ.

“ Tôi hận không thể đẩy anh xuống mười chín tầng địa ngục. Tôi hận không thể một phát đâm nát sự kiêu ngạo đáng khinh của anh.”

“ Cho dù trước kia tôi có thực lòng yêu anh, thì bản thân anh đáng khinh như vậy, tôi làm sao có thể cứ như vậy yêu anh được. Phác Xán Liệt. Lộc Hàm có lẽ cũng vì anh quá đáng khinh mà bỏ rơi anh đấy.”

Phác Xán Liệt một tay đưa lên kéo mạnh tóc cậu, một tay bóp miệng cậu, hắn cúi xuống lấy chiếc bình dưới bàn,  tay run run, miệng ra lệnh nói:

“ Im đi.”

“ Anh có giỏi thì cho tôi uống đi.”

“ Biện Bạch Hiền đừng thách thức tôi.”

Cậu ấy kiên cường nhìn:

“ Tôi hận anh.”

Miệng không ngừng nói tiếp:

“ Chính là rất hận anh đấy. Tôi hận anh.”

Bàn tay Phác Xán Liệt đã nắm chặt, cánh tay xuất hiện gân xanh. Hắn nhìn miệng Bạch Hiền không nề hà mà nói câu kia, bỗng chốc không kìm chế được mà đưa bình thuốc kia rót thẳng vào miệng cậu.

Về sau đã có chút hối hận, bởi vì cứ chống đối hắn cuối cùng lại mất đi khả năng nói chuyện. Khi lọ thuốc đắng nóng chảy xuống họng, cho dù muốn nói hàng nghin câu tôi hận anh cũng không thể nữa, âm thanh không thể phát ra được, họng bị cái gì đó chặn kín lại. Phác Xán Liệt tay run rẩy buông ra, ánh mắt lo sợ nhìn cậu.

Đó là lần đầu tiên Kim Chung Nhân nhìn thấy biểu cảm này của hắn, Biện Bạch Hiền ôm chặt cổ họng đau đớn, liên tục đưa tay đập mạnh vào yết hầu, thanh âm phát ra chỉ là tiếng ê a không thành câu. Cậu bắt đầu điên cuồng khóc, điên cuồng đưa tay tự đập vào chính mình.

Chỉ cần hát được một câu, đúng âm điệu. Khoảnh khắc này giống như cuộc sống chỉ là một vầng trống rỗng. Các nốt thăng trầm đều không còn tồn tại, Bạch Hiền gục xuống sàn nhà lạnh buốt, tay cào mạnh xuống bắt đầu điên cuồng đập đầu vào sàn.

Khi ấy, giống như phát điên, chỉ muốn chết đi.

12 thoughts on “ChanBaek- Con dấu chap 24

  1. PXL bị điên rồi >< đã chịu buông LH rồi mà😥 vẫn làm khổ BBH😥 Bây h nó câm rồi thì tính thế nào hả PXL đầu bò ngu si dốt nát 👊👊😢 . Không biết nhẫn nhịn gì hết -_- bây h hối hận cũng đéo kịp nữa đâu !

  2. Không còn gì đau khổ hơn bị người mình yêu đem ra làm vật hy sinh cho người hắn yêu. Bị hắn hành hạ đễ trút giận… nhưng vẫn yêu. Yêu tronh đau đớn ntn có lẽ BH chỉ còn biết hận.. nhưng hận ai..
    p/s: ta là ta hận miu lắm à. Ngược bạch bạch của ta tới bao giờ nữa đây.

  3. Thôi đến nước này rồi chỉ muốn giết chết tên Liệt xấu xa bì ổi vô liêm xỉ kia,đày xuống 0506 tầng địa ngục cho hắn nếm trải mùi đau khổ mới cam

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s