bacon-baekhyun-exo-hyun-favim-com-3853354

ChanBaek- Oan Gia chap 2


Chap 2:

Phác Xán Liệt đưa tôi đến căn biệt thự sau đó hắn nói vài điều về yêu cầu của hắn. Có lẽ hắn cũng nhận ra, kì thực tôi khi làm việc ít khi không chú tâm như thế. Bởi vì thấy được vệt máu đã thấm trên băng, biểu cảm của hắn lại một mực tự nhiên như thế, tôi thấy rất kì lạ. Chẳng lẽ hắn không thấy đau.

Nói một hồi, Phác Xán Liệt đứng lên đi khỏi. Hắn nói tạm thời nơi này chính là của tôi. Đối đãi với tôi như vậy, chắc chắn hắn rất coi trọng việc những bức tranh của tôi treo lên sẽ ra sao. Tôi tất nhiên vẫn như bình thường, sẽ không lấy việc vẽ tranh trở thành chuyện lớn. Bản thân chỉ nghĩ đến vết xước trên má hắn. Không phải bởi vì lo cho phác Xán Liệt, tôi cũng không phải kẻ tốt bụng gì cho cam.

Chỉ là nhớ lại chuyện đã từ lâu rồi. Là thời điểm tôi bắt đầu thân thiết với Đại Xán, năm nhất trung học.

“ tiểu tử này, đánh nhau còn không biết tránh chỗ ấy ra. Đánh nhau kém còn lao vào. Không biết cùng kéo cậu ta chạy đi sao? Tại sao cùng được mang nặng đẻ đau mà lại ngu như vậy hả?”

Tôi đứng nép ngoài cửa phòng bệnh nhìn vào. Một phụ nữ đang mắng chửi xối xả vào đứa nhỏ đang nằm trên dường bệnh. Đó là mẹ của Đại Xán và cậu ấy.

Cậu ta thờ ơ nghe mắng. Bên má trái chính là vết băng. Nghe chán một hồi, cậu mới ngồi dậy dựa lưng vào đầu giường bệnh, hai tay chắp lại bắt đầu đáp trả:

“ Mẹ, chỉ là vết thương nhỏ, cũng không phải bị móc mắt, lột da. Con là đàn ông, nhan sắc quan trọng sao? Đừng lớn tiếng ở đây nữa.”

Phía trong là một hồi mắng chửi la lớn. Tôi nghe thực sự có điểm nhức đầu.

“ Thiếu gia.”

Bên cạnh là tài xế của ba tôi. Lúc này mới nhớ ra đến đây để làm gì. Chẳng qua là không có dũng khí bước vào. Nhưng cũng không có cách khác. Tôi bước vào có điểm căng thẳng

“ Bác Châu.”

Chưa để người lớn lên tiếng, Đại Xán ở phía giường đã quát lớn:

“ Cậu đến đây làm gì?”

Cậu ta còn không biết. Thành ra thế này đều là do tôi, tất nhiên tôi phải đến xem cậu ta sống hay chết chứ. Tài xế Chương cầm giỏ hoa quả đặt trên bàn, chú lễ độ nói:

“ Trong đây có tiền bồi thường. Chúng tôi cũng sắp xếp cho cậu nhà một cuộc phẫu thuật, mặt sẽ không còn lưu chút vết tích gì. Mong bà yên tâm.”

Vừa nói  chú vừa đưa ra một chiếc phong bì. Người phụ nữ còn chưa phản ứng gì, đứa nhỏ ở trên giường lập tức đáp:

“ Tôi không phẫu thuật.”

Mẹ cậu liếc qua lườm một cái, sau đó nhìn chú Chương, rồi quay sang tôi giáo huấn:

“ Ngẩng đầu lên. Cậu áy náy không?”

Tôi nem nép trả lời có. Lập tức bà liền lớn tiếng quát:

“ Áy náy cái gì. Lỗi cũng không phải của cậu. Số tiền này tất nhiên tôi muốn có. Phẫu thuật tất nhiên tôi muốn con tôi làm. Chỉ là, thiếu gia đây có đánh con tôi đâu. Có đẩy con tôi khiến nó bị thương đâu.”

Ba tôi nói bần cùng rồi con người cũng chẳng thèm học đạo lý lễ nghĩa mà quay sang sống theo kiểu đê hèn. Tôi ngay lúc nghe thấy bác Châu kia nói như vậy liền hiểu được, ba tôi nói sai rồi.

Ngày đó, tôi bị đám tiền bối quay lại bắt nạt, Đại Xán cả gan đứng ra đánh nhau với họ bị đẩy ngã, trên má có vết thương sâu, khi đám côn đồ kia phát hiện gây ra chuyện tất cả liền bỏ chạy. Cậu ấy đứng lên đỡ tôi dậy, lấy ra từ cặp chiếc khăn nói với tôi:

“ Mặt bẩn rồi.”

Tôi tự hỏi, chẳng lẽ cậu ấy không biết máu đang chảy, mặt cậu ấy còn nhiều bụi băm hơn tôi. Có lẽ từ trước đến nay, mỗi lần cậu nhìn thấy tôi đều là bộ dạng sạch sẽ gọn gàng, trong lòng cậu ấy ngay từ lúc đó vẫn cứ xác định tôi giống như một trang giấy trắng không nên lưu lại vết bẩn.

Đám người khiến cậu ra nông nỗi ấy sau này bồi thường một khoản tiền lớn cho nhà họ Châu. Có điều, cậu ta không phẫu thuật để xóa vết sẹo.

Tôi nhớ đã từng một lần hỏi cậu ấy vì sao. Cậu ấy liền trả lời:

“ Để nhắc nhở cậu, tôi không sợ mấy vết thương nhỏ này đâu.”

Thực ra cậu ta không cần nhắc nhở, tôi liền nhớ rõ, Châu Đại Xán, nam tử hán đại trượng phu, anh tuấn ngời ngời vì giúp đỡ người mà không sợ hãi.

Đến bây giờ nghĩ lại, điều sai lầm duy nhất chính là cậu ấy chọn tôi làm bạn, chọn tôi làm người để cậu tỏ ra khí phách.

“ Biện Bạch Hiền, em trốn ở đâu? Mẹ nó, tính chơi trò gì. Lão già nhà em muốn lật mặt à.”

Người đàn ông trong điện thoại không ngừng mắng nhiếc, kì thực hắn không cần quát lớn cũng đủ khiến tôi sợ hãi ghê tởm rồi.

“ Ngô thiếu gia, anh biết Phác Xán Liệt chứ. Tôi đang ở căn biệt thự của anh ta, vẽ tranh theo yêu cầu của anh ta.”

Tôi cười cười nói. Ngô Thế Huân đầu dây bên kia cũng im bặt. Tôi vẫn lịch sự nói tiếp:

“ Cả tháng nay anh không liên lạc, chẳng lẽ hôm nay xảy ra chuyện lớn rồi. Ngô thiếu gia, ngài không phải còn có Tiểu Duẫn, Tiểu Tuệ chơi cùng sao?”

Giọng nói của hắn bỗng chuyển sang đáng sợ giống như đang răn đe.

“ Biện Bạch HIền.”

Sau đó là hắn cúp máy trước. tôi một lần nữa lại tự phỉ nhổ chính mình, tươi cười, nói ngon nói ngọt với loại người như hắn, chính mình cũng biến thành cặn bã.

“ Bạch Hiền.”

Phía ngoài đột nhiên có tiếng gõ cửa khiến tôi giật mình nhìn về phía ấy. Phác Xán Liệt tiếp tục nói:

“ Cậu có muốn cùng tôi đi dạo không?”

Căn biệt thự này là của hắn, hắn có quyền vào, tôi cũng không oán trách, chỉ hơi giật mình vì cuộc gọi vừa rồi, bởi vì làm chuyện không tốt lành gì nên dễ sợ bị người khác phát hiện. Lấy lại bình tĩnh, mới trả lời đồng ý.

Biển về đêm thoạt nhìn thật đáng sợ. Phía xa thăm thẳm kia đều là màu đen. Phác Xán Liệt không còn mặc vest như những lần trước. Hắn mặc chiếc áo sơ mi mỏng rộng cùng quần jean, cúc ác còn chưa cài hết, tóc cũng không vuốt keo gọn gàng. Nhìn kĩ hắn thế này thật giống một người.

“ Chuyện hồi sáng, thật cảm ơn anh. Vết thương kia…”

Tôi áy náy nói.

“ Không sao, chỉ là vết xước nhỏ, sẽ không để lại sẹo. Cậu cũng không cần cảm ơn. Hai kẻ kia là muốn làm hại tôi.”

“ Anh thật trượng nghĩa. Lúc ấy còn nói sẽ bảo vệ tôi nữa. Mình đã bị thương như vậy.”

Phác Xán Liệt hơi cúi đầu cười đầy ẩn ý, sau đó đáp lại lời của tôi.

“ Vì tôi đang thuê cậu mà. Thực ra trên người tôi cũng chỉ cho phép có vết thương nhỏ thế này.”

Giọng nghiêm lại, giống như nguyên tắc chắc chắn của hắn. Tôi cười tươi nói:

“ Anh thật giống một người bạn của tôi. Rất đàn ông.”

“ Thực ra tôi không thích ai nói như vậy.”

Hắn mỉm cười đi phía trước, sau đó hơi nghiêng đầu quay lại.

“ Đến kia uống một ly đi.”

Làm cho người có tiền thật tốt, có thể được hắn mời tận hưởng như vậy. Chỉ là vẽ vài bức tranh cho hắn, vậy mà còn dùng tiền thuê cả đầu bếp nổi tiếng, bây giờ chính là được hắn mời uống loại rượu số lượng sản xuất có hạn, được hắn bỏ thời gian cùng tận hưởng cảnh đẹp thế này, tôi đúng là có phúc.

“ Từ nhỏ tôi đã rất cô đơn. Ba tôi đi suốt, mỗi lần về, ông đều dẫn tôi đi xem  triển lãm. Tôi phát hiện, kì thực toàn bộ thế giới đều ở đây. Trên mặt giấy.”

“ Vậy là từ nhỏ anh đã may mắn được xem nhiều tác phẩm của nghệ sĩ có tâm rồi.”

Tôi vẫn là tươi cười nói. Phác Xán Liệt lại cúi đầu cười. Không hiểu sao tôi nghĩ đây là thói quen của hắn, khi có tâm tư gì trong lòng, hắn đều như vậy. Tôi tò mò nhìn hắn, có lẽ hắn biết nên lập tức trả lời:

“ Tôi đang nghĩ tại sao cậu lại cười nhiều như vậy. Cho dù là sợ hãi.”

Hình như hắn biết bữa tối hôm qua tôi sợ lửa. Tôi có điểm thẫn thờ nhìn hắn. Ngày hôm qua quả thực tôi vẫn có thể cùng hắn vui vẻ nói chuyện. Cho dù tôi ghê tởm Ngô Thế Huân như thế nào vẫn là tươi cười cùng hắn. Cho dù tôi chán nản cuộc đời ra sao, vẫn có thể đứng trước báo giới nói cuộc sống của tôi rất tốt, rất vui vẻ.

Những năm gần đây, ai quen biết đều nói tôi thân thiện. Tôi của những năm trung học giống như bị lãng quên, hoàn toàn không còn giống nữa.

“ Anh không lạnh à?”

Tôi nhanh chóng chuyển qua chuyện khác. Phác Xán Liệt cùng dường như không để ý câu hỏi của tôi.

“ Tôi rất thích tác phẩm của em. Sự yêu thích ấy em hiểu không? Muốn gần gũi với thần tượng của mình, không biết em có cho phép. Nếu như vậy, tôi sẽ trở thành người hâm mộ may mắn nhất rồi.”

Tác phẩm của tôi? Có gì đáng yêu thích đến như vậy chứ?

“ Cậu vẽ cái gì vậy? Đây là con chó hay mèo?”

Đại Xán chỉ vào góc nhỏ trên bức tranh hỏi tôi. Cậu ấy nói tranh của tôi vẽ trên bình thường một chút, nhưng sau đó cậu ấy sẽ mang những bức tranh ấy về, khư khư giữ cho là của mình, còn có vài cái treo đầy trên tường phòng ngủ.

“ Tôi cũng không phải loại người khó khăn gì.”

Phác  Xán Liệt có vẻ không hài lòng, biểu cảm trên mặt hắn lạnh lại. Một lúc sau, tôi phát hiện bàn tay mình bị nắm lấy. hắn đưa ngón tay cái xoa xoa lên từng ngón tay tôi.

“ Tay em đẹp thật. Cũng phải, vẽ đẹp như vậy kia mà.”

Hắn là loại công tử đào hoa, dẻo miệng? trong giây phút tôi đã đặt ra nghi vấn như vậy. Có điều, mặc kệ. Hắn đã tung tôi sẽ hứng. Tôi chán ngấy cuộc sống bị nhào nặn trong tay tên cặn bã kia.

“ Không chê tay tôi giống tay phụ nữ sao?”

Ngón tay út của tôi cũng mơn trớn lên tay hắn theo từng nhịp hắn làm. Sau đó tôi nhẹ nhàng thu tay về.

“ Tại có người từng nói như vậy.”

Cười một chút, rồi nâng ly lên. Phác Xán Liệt cũng nâng ly, ánh mắt nhìn tôi không rời. Thoáng cái, không khí giữa chúng tôi đã trở nên đầy tình sắc như vậy.

Cuộc sống này, cho dù tốt bụng đến đâu cũng cần hiểu đạo lý. Quan hệ giữa con người với con người chính là có qua có lại như vậy. Tiếp cận, ở bên nhau đều là vì người kia có thứ mình muốn.

Tạm thời người này chính là phao cứu sinh của tôi.

One thought on “ChanBaek- Oan Gia chap 2

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s